zClubSun


Cao Văn Võ
Cao Văn Võ
S-Mod XGame
Bài gửi : 579
Tài sản : 5639
Like : 28
Join date : 27/03/2014
Không khí trên bàn ăn bỗng trở nên yên lặng hẳn khi Nam chỉ ngồi đó dán mắt vào sợi dây chuyền mới đang cầm trên tay…không ngừng nghĩ về nó…và dường như quên mất sự hiện diện của bà Hà ngồi đối diện…

- Cháu đang có chuyện ko vui sao??? – bà Hà bất ngờ hỏi làm Nam giật mình…

- Dạ…à…ko có gì đâu ạ…- Nam gượng cười nói…

- Vậy…sợi dây chuyền trên tay cháu là dành cho cô gái nào thế??? bà nhớ cháu rất ít khi mua trang sức cho người khác mà…cô gái nào mà may mắn đc cháu của bà tặng sợi chuyền đẹp thế???…- bà Hà cười nói…

- ………..- Nam ko nói gì chỉ nhìn bà Hà gượng cười…đơn giản vì tâm trí lúc này của Nam đều nghĩ đến nó…

- Hạo Nam à…cháu thấy…Á Hiên thế nào??? Bà Hà bất ngờ nhấc đến tên nó…làm Nam bất ngờ đến mức đánh rơi cả con dao đang cầm trên tay…

-

Vào lúc này tại nhà bếp của khách sạn…3 chàng trai của chúng ta đang cắm cúi…lụi thụi nghâm cứu cách làm bánh kem…

- Cái thau này là cái gì vậy??? sao nhão nhẹt vậy nè nhìn thấy ghê quá…- Duy nhăn mặt hỏi…

- Thau bột làm bánh đó…- Quân nói…và luống cuống chạy tới chạy lui…

- Nè…hay ông cắt trái cây dùm tui đi…mở dùm cái hộp chocolate luôn ngen…tui đi nướng bánh đây…- Quân lính quính chạy đi…

- Ê…1 hồi nó có bắt 2 đứa mình ăn thử hông vậy??? tao chỉ có ước muốn là quãng đời còn lại sẽ đc sống bình yên thôi…sao mà cứ ám hoài vậy nè…hix…thật là tội nghiệp cho tấm thân nhỏ bé của tao…- Duy nhìn Kent than thở…

- Yên tâm…1 hồi ăn thì lén mà uống cái này vô…- nói đoạn Kent chìa ra gói gì đó đưa cho Duy…

- Cái gì vậy…thuốc gì đây??? – Duy trố mắt hỏi…

- Thuốc xổ đó…tui mới mua lúc nãy khi đi chợ…- kent cười nói…Duy thì đứng cười thích thú khi thấy sự thay đổi quá lớn từ Kent…có thể đã bị lây nhiễm…

1 lúc sau…

- Cái gì đây??? sao cái bánh đen thùi lùi vậy nè??? – Duy đưa mắt nhìn Kent lo lắng hỏi…

- 2 thằng bây ăn thử đi, coi sao…- Quân hí hửng…mặt dính đầy bột nói…

- HẢ??? ĂN THỬ Á…thôi…ko cần đâu, tao thấy ngon rồi, lại đẹp nữa…chắc là thành công rồi…ko cần phải ăn thử đâu…bỏ vô tủ lạnh tối mang đi cho bà Hiên là đc rồi…hé Kent hé…- Duy nhìn Kent nhăn nhó cuống rít lên nói…

- Tụi bây đừng có lo, tao làm tới 2 cái lận…cái này là của 2 đứa bây…cái kia cho nhỏ củ tỏi…thôi…ăn đi…nói nhiều quá vậy…đc ăn bánh của tao làm là 2 đứa bây phải vừa ăn vừa cười biết chưa hả??? – Quân cười nói hâm dọa…Duy và Kent thì đứng đó méo mỏ…

- Hix…đợi tao gọi cho mẹ tao cái…đi mua thêm 2 cái bảo hiểm nữa…- nói đoạn Duy định chuồn nhưng nhanh chóng bị Kent nắm lại…

- …………- cả 2 ko nói gì ngập ngừng ăn thử bánh kem…

- Uhm…uhm…- Kent ko nói gì chỉ gật đầu uhm..uhm..Duy thì vừa ăn vừa bịch miệng cười 1 cách đau khổ…

- Ê…tại sao 2 đứa bây ăn xong cứ ư ử ừ ư là sao thế hả??? có ngon hông??? – Quân tò mò…

- Ngon….ngon…ngon lắm…mài ăn thử đi…ăn đi…mau ăn đi…- Duy cố giữ bình tĩnh cười nói…

- SẶC…ẶC….CÁI QUÁI GÌ VẬY??? SAO ĐẮNG QUÁ VẬY NÈ…BỊ KHÉT RỒI…THẤY GHÊ QUÁ…SẶC…ẶC…ẶC…- Quân sặc sụa khi ăn thử tác phẩm của mình…

- Từ lúc cha sanh mẹ đẻ đến giờ…tao chưa ăn cái bánh kem nào mà khủng bố như vậy…trời đất ơi…thật là kinh khủng…ngon 1 cách lạ lùng…- Duy cười nói…

- Haizzzz…làm sao bây giờ??? – Quân buồn bã ngồi xuống nói…

- Tới nước này rồi…phải dùng đến vũ khí bí mật thôi…- Kent nói…trước 4 con mắt đang trố ra ngạc nhiên đầy tò mò…

Trong hậu trường…

- Á Hiên, em đem cái này đi kiểm tra lại dùm chị…ghi rõ số liệu trong đây rồi lựa chọn kỹ những bộ đồ cho buổi thi thử ngày mai nha…- chị Châu hối hả

- Thảo…bà ở đây dọn dùm tui đống lộn xộn này ngen…tui đi kiểm tra đồ rồi hồi tui quay lại…vậy ngen…- nói đoạn nó cũng nhanh chân bước đi…để lại Thảo ngồi đó với đống đồ…bất ngờ…

- Á…uhm…uhm…uhm…- 1 bóng đen từ sau rèm cửa…nhanh chóng bịch lấy miệng Thảo lôi đi…

-

Tại nhà bếp của khách sạn…

- Ê…bộ mấy người bị biến thái hay sao mà tự nhiên "bắt cóc gái nhà lành" thế này hả??? – Thảo hậm hực…

- Vũ khí bí mật mà ông nói là con nhỏ "người tiền sử" này đó hả Kent??? – Duy chậc lưỡi nhìn Thảo nói…

- Tui nghĩ hay là đi ra tiệm bánh mua đi cho nó lẹ…- Quân nhìn Thảo nhăn nhó…

- Ê…mấy người làm cái gì mà đứng đó lảm nhảm như bị điên vậy hả??? tại sao lại bắt tui lại đây??? có mau khai hay không??? tui méc mẹ tui à…- Thảo tức tối nói…

- Thảo…tụi này xin lỗi…tại vì gấp rút nên mới làm thế…tụi này muốn nhờ Thảo làm dùm 1 cái bánh kem…- Kent giải thích…

- Làm bánh kem?! – Thảo trố mắt ngạc nhiên…

- Haizzz…thôi bỏ đi…Quân tao thấy mài ra tiệm mua vài cái bánh ú hay bánh tét gì gì đó rồi rủ bà Hiên ra ngoài bờ kè…rồi sau đó nói huỵch tẹt ra là mài thích bả đi…chứ nhờ con "nhỏ lùn tiền sử" này làm bánh kem…hix…tao hông muốn mài chết lãng xẹt vậy đâu…- Duy nhìn Quân nói với vẻ lo lắng và không hề để ý có người đang phát hỏa…

- Ê…ÔNG NÓI AI LÀ NGƯỜI LÙN TIỀN SỬ HẢ??? ÔNG TƯỞNG AI CŨNG NGỐC NHƯ ÔNG HAY SAO…CÓ CÁI BÁNH KEM MÀ CŨNG KHÔNG LÀM ĐƯỢC…"ĐỒ ĐÍT TO ĐẦU LÉP"…- Thảo hét vào mặt Duy…

- WHAT??? "ĐÍT TO ĐẦU LÉP" Á?!.....ĐƯỢC…ĐƯỢC…TUI GẮNG MỞ TO MẮT RA COI 1 ĐỨA LÙN TIỀN SỦ TIẾN HÓA CHƯA HẾT NHƯ BÀ LÀM ĐC CÁI GÌ…- Duy tiến lại gần nhìn Thảo đầy thách thức…

- …………….- Kent và Quân không nói gì nhìn cười mãn nguyện…

-

Vào lúc này tại hội trường…

- Ủa??? nhỏ Thảo đâu rồi??? – nó nhìn ngang nhìn dọc tiềm kiếm…

- Nhỏ này mới ngồi đây mà giờ đi đâu mất tiêu rồi??? hay là thấy trai đẹp nên chạy theo rồi…- nó vẫn nhìn quanh tiềm kiếm…

--

Quay lại với cuộc chiến bếp núc với 3 chàng và 1 nàng lùn tiền sử…

- Quân à…ông đập dùm tui mấy cái trứng đi…Kent thì khuấy bột dùm tui ngen…haizzz…có nhiều người trời sinh tứ chi phát triển…lúc lắc đi cho giống con người thôi chứ xài hông có đc…- Thảo nhìn Duy nói chăm chọc…

- 2 thằng bây tránh ra…để tao làm…- bị thách thức Duy tức tối tiến lại giành hết việc của Quân và Kent…

- Đồ lùn tiền sử…hãy đợi đó…- Duy nghĩ thầm và hông quên liếc xéo Thảo…

- Đồ *** to đầu lép…ông tới số rồi…- Thảo cũng thầm nghĩ…

- Ê…ông đang khuấy bột hay quậy cám heo vậy hả???...ôi trời…đập trứng thế nào mà làm bể cả tròng đỏ thế???....nhìn nè…nhìn nè…bột văng ra bàn tùm lum hết…đúng là chỉ đc cái *** to…– Thảo quay sang cố tình mắng…

- Ê…ĐÔ TIỀN SỬ….- DUY…DUY…- Duy tức tối định quay sang hét lại nhưng nhanh chóng bị Quân cản lại…Thảo đứng đó hí hửng cười…

Mặc dù chiến tranh ngầm vẫn diễn ra nhưng nhờ sự cạnh tranh thời gian làm bánh đã đc rút gọn…Sau 30’…

- Woa…chín rồi hả????.....- woa…nhìn cái màu khác với cái bánh thằng Quân làm hén…- Thơm thật…- cả 3 chàng cùng xụm đầu lại xuýt xoa cái bánh…

- Đc rồi…tránh ra để tui tráng kem lên và trang trí nữa…mấy ông có mua mức dâu hông??? – Thảo bất ngờ quay snag hỏi…

- Mức dâu?!...- cả 3 chàng nhìn nhau lắc đầu…

- Vậy thì mau đi mua đi…nhỏ Hiên thích nhất là ăn bánh kem có mức dâu và dâu tươi ở trên bánh đó…- nói đoạn Quân và Kent chạy thật lẹ…để lại 2 kẻ không đội trời chung ở nhà…

- Tại sao ông không đi theo họ hả??? ở lại đây làm gì??? – Thảo nhón người nhìn Duy nói…

- Ở lại canh chừng "người lùn tiền sử" quý hiếm gần tuyệt chủng của thế giới…ai biết đc…lúc tụi này đi rồi bà có ăn vụng bánh hay không?? – Duy cười chăm chọc…

Mặc dù vậy…5’ sau…

- Uhm…công nhận bà làm bánh cũng không tệ…- Duy vừa ăn vừa nói…

- Đương nhiên…hix…hixx…tui mà…gì chứ mấy cái này là chuyện nhỏ…hixx…hixx…- Thảo vừa ăn vừa nói vừa vô tư…ngoáy mũi…

- Nếu có thêm mức dâu sẽ ngon hơn nhỉ??? Mà cái bánh…- Duy ngập ngừng há hốc mồm…quay mặt vỗ ngực hổn hển ói khi thấy Thảo đang vô tư vừa ăn vừa…ngoáy mũi…

-

Lúc này Kent và Quân đang mau chóng tiềm mua lọ mức dâu và trở về…bất ngờ…

- Quân…nhìn kìa…- Kent bắt ngờ kéo Quân lại khi nhìn thấy đc cái gì đó…

- Chúng ta có địa điểm cho tối nay rồi…- cả 2 nhìn nhau cười hạnh phúc…

-

1 lúc sau…

- TÌM THẤY RỒI...TÌM THẤY RỒI....- Quân và Kent hí hửng la hét chạy vào...

- 2 thằng bây làm gì mà bấn loạn lên hết vậy hả??? hay là bị ngộ độc cái bánh hồi nãy của thằng Quân rồi??? – Duy nói…

- Hì…hì…hì…- Quân và kent nhìn nhau mỉm cười mệt mỏi do chạy nhanh…Duy và Thảo cũng nhìn nhau đầy thắc mắc…

--

Tại phòng làm việc của bà Hà…

- Anh không thấy mình quá tham lam hay sao??? Anh nghĩ tôi sẽ dễ dàng đưa cho anh số tiền lớn như thế chỉ vì mấy tấm hình này sao??? Hãy biết nhìn nhận giá trị của mình trước khi nói chuyện với tôi… – bà Hà cố giữ bình tĩnh nói điện thoại…

- Giám đốc…- cô thư ký với vẻ mặt lo lắng…

- Hãy giúp tôi liên lạc với các nhà báo…bằng mọi cách cũng phải lấy đc cuộn phim đó…điều tra xem tên đó là tay săn ảnh của tạp chí nào???...à…đi gặp Á Hiên và kêu con bé đến đây gặp tôi lúc 7h…- nói đoạn…cô thư ký bước nhanh ra cửa…

-

- A…AA…AA…ôi mẹ ơi…cái lưng của con…mình mệt đến chết mất…- nó lê chân bước đi đầy mệt mỏi sau mấy tiếng quần quại với đống đồ…và thả mình vào giấc ngủ…không hề hay biết rằng đêm nay sẽ là 1 đêm đáng nhờ đầy niềm vui lẫn nỗi buồn xen kẽ với đau khổ và sự mất mát…

--

Lúc này tại hiệp hội bàn tròn giữa "người tiền sử" và 3 người trái đất ]]

- Mấy giờ rồi??? chúng ta còn bao nhiêu thời gian vậy??? – Duy hối thúc hỏi…

- 5h45’…chúng ta còn khoảng 2h để chuẩn bị…Quân ông gọi cho Á Hiên đi rồi hẹn lúc 8h…tui sẽ đi đón cô ấy lại chỗ hẹn…xong rồi thì ông cùng với Duy và Thảo chuẩn bị mấy thứ còn khác đem lại chỗ hẹn rồi trang trí sẵn…8h khi tui và Á Hiên đến chúng ta sẽ bắt đầu…- Kent lên kế hoạch…

- AAA…tao cảm thấy dường như tao đang già đi…có nếp nhăn và có vài sợi tóc bạc nữa nè…hixx…hixx…sao trên đời này lại có người tốt như tao thế…luôn hy sinh vì bạn bè…luôn bên cạnh giúp đỡ bạn bè…- Duy vẫn không ngừng tuyên huyên và tăng bốc bản thân trong khi mọi người đã bỏ đi hết…

--

Trong phòng…nó vẫn đang vô tư ngủ…đột nhiên…

- RING…RING…RING…- chuông điện thoại vội vã reo lên từng hồi…

- A lô...ooo…- nó nói với giọng còn say ngủ…

- Giờ này mà đi ngủ rồi hả??? cái thây như hà mã rồi mà tối ngày chỉ ngủ với ăn…- Quân mỉm cười chăm chọc…

- Ê…đầu heo…rảnh quá không việc gì làm nên muốn cãi nhau hả??? oa…oa…oa…- nó vừa nói vừa ngáp…

- E hèm…uhm…củ tỏi…nghe cho rõ đây…tối nay 8h tại xxx tui sẽ đợi bà ở đó…nhớ là 8h đó…bà mà đến trễ 1 giây nào là bà chết chắc với tui biết chưa hả??? – nói đoạn Quân cúp máy thật nhanh và thở phào nhẹ nhõm…

- Nó gọi điện thoại cho người yêu mà tao tưởng nó gọi cho trùm khủng bố…nhìn mặt mài nó kìa…tái mét hông còn miếng máu nữa…hahaha…- Duy phá lên cười chăm chọc khi thấy vẻ mặt đầy hồi hộp của Quân…

Lúc này…nó cũng đơ người khi nghĩ đến những lời Quân vừa nói…

- 8h tại xxx…không lẽ đầu heo muốn…KHÔNG THỂ NÀO…KHÔNG THỂ NÀO…AAAAAAA…..nhưng…sao mình vui quá vậy??? hahahaha…8h tại xxxx…là lá la…8h tại xxx…À….lấy giấy ghi lại cho nhớ…không thôi mình lại trễ hẹn…hahaha…- nó hí hửng lấy 1 tập giấy nhớ đủ màu ghi: "8hxxx" dán chằng chịt khắp phòng…từ giường ngủ đến phòng tắm, từ gương…ghế sofa ra đến ban công…đột nhiên…

- RING…RING…RING…- chuông đt lại reo lên…

- Ê…tui biết rồi…yên tâm đi lần này sẽ không…- Ơ…BÀ HÀ…- nó trố mắt ngạc nhiên khi nhận đc cuộc gọi từ giám đốc Hà...

tHý pÀ k0an đỢj nÂu nÊn b0y p0st hỘ nÈk m0g chũ 2pic đừg jận haz

- Hix…hix…từ thời cha sanh mẹ đẻ ra tới giờ tui chưa bao giờ phải thổi nhiều cái bóng bay tới như vậy…phù…phù…muốn ná thở luôn…- Thảo vừa nói vừa chu mỏ thổi…

- Trời ơi mệt quá…thổi muốn đứt gân máu luôn…còn bao nhiêu cái nữa vậy Kent??? – Duy mệt mỏi hậm hực hỏi…

- Thổi khí thế vô…còn tới 35 cái lận đó…2 người cố mà rặng nội công thổi đi…- Kent vừa nói vừa loay hoay sửa cái gì đó…

- CÁI GÌ??? 35 CÁI NỮA Á…BỘ MUỐN GIẾT NGƯỜI HẢ??? – Duy và Thảo cùng đồng thanh la lên với vẻ mặt hốt hoảng đầy mệt mỏi…

--

Tại khách sạn…

- Là lá la…la lá là…hú le…hú le…- nó sửa soạn với tinh thần phấn khởi vui vẻ…

- Á Hiên à…đi ăn tối thôi…ÔI MẸ ƠI…CÁI GÌ VẬY NÈ…- chị Châu phát hoảng khi bước vào phòng…cứ tưởng băng nhóm khủng bố mang tên vàng cam vừa mới bắn phá căn phòng của nó…

- Ủa…chị Châu…làm việc xong rồi hả??? – nó bình thản bước ra…

- Có chuyện gì với cái phòng của em vậy hả??? làm chị hết hồn…chị tới để rủ em đi ăn tối nè…mau lên…- chị Châu cười nói…

- Dạ…ăn tối á?!...à…uhm…hôm nay không đc rồi…hì…em có hẹn rồi…hì…xin lỗi chị ngen ^^…- nó cười nói…

- Vậy hả??? thôi vậy chị rủ thằng Kent đi ăn chung vậy??? vậy đi chơi vui vẻ ngen…nhớ về sớm chuẩn bị cho buổi thi thử ngày mai đó…- nói đoạn chị Châu bước đi…

- Mấy giờ rồi nhỉ…AAAA….6h50’ rồi hả??? phải mau lên đi gặp giám đốc Hà nữa rồi chạy lẹ lại xxx hông thôi mình trễ giờ mất…mà sau hôm nay nhiều người hẹn mình thế nhỉ??? Công nhận mình cũng có giá gớm hahaha…- nó khoái chí cười to…

--

5’ sau, trên hành lang của khách sạn…

- Cái khách sạn gì mà lớn dữ vậy hông biết…phòng của bà Hà số mấy nhỉ…quên mẹ rồi hix…ủa…- nó gấp rút chạy…bất chợt dừng chạy lại khi thấy cái gì đó…

- Nhém chút nữa là mình quên mất trên địa cầu vẫn còn 1 con quái vật cần phải đề phòng…cầu mong ông ăn cái bánh đó xong bị đau bụng hay trúng gió gì đó…để khỏi phải đi lung tung ám tui…đau bụng…đau bụng…trúng gió…trúng gió…- nó đứng nép bên cửa miệng vẫn ko ngừng lẩm bẩm liên khúc trù ẻo của mình dành cho Nam…

-

Vào lúc này hiệp hội người tiền sử và người địa cầu vẫn đang ráo riết chuẩn bị cho 1 buổi tối trọng đại…

- Cái này để ở đâu đây??? …- để cao hơn 1 tí để dễ lấy xuống…chúng ta chỉ mượn đc chỗ này trong 15’ thôi đó…- mọi người vẫn ko ngừng chuẩn bị…

- Woa…ko ngờ ở Đà Lạt cũng có mấy cái show ngoài trời như vậy nữa hén…thằng Quân hên thật…kiếm đc 1 chỗ lý tưởng như vậy…- Duy ngồi uống nước nghỉ mệt nói…

- Bà Hiên chắc sẽ bất ngờ lắm...tui nghĩ chắc bà ấy sẽ rất vui và hạnh phúc lắm…- Thảo cười nhẹ nói…

- Bà…cũng thích đc…tỏ tình như vậy nữa hả??? ko phải bà nói…chỉ có mấy thằng đểu mới làm như vậy thôi sao??? – Duy ngập ngừng hỏi…

- Duy à…- H…A…Ả??? – đột nhiên Thảo hạ giọng làm Duy nhà ta bất ngờ, lúng túng…

- Lúc trước…tui đã nghĩ sai về ông...nên tui…tui…tui…xin…- DUY…LẠI ĐÂY CÁI COI…- Quân từ trên cao kêu làm cắt ngang cuộc nói chuyện giữa người tiền sử và địa cầu…

- Ê…tao làm mọi cho 2 thằng bây hả??? aaaaa…điên lên mất…sau này tao mà ở giá là 2 thằng bây chết với tao…BIẾT CHƯA HẢ??? – Duy đi lại chỗ Quân và Kent hét lên đầy vẻ bực bội rồi bỏ đi….

- Nó làm sao thế??? quỷ nhập nó rồi hả??? – Quân và Kent nhìn nhau ngơ ngác…

- Ê…gần tới giờ rồi đó…tui về khách sạn rước Á Hiên đây…ông ở đây lo cho xong mấy cái này đi ngen…nhớ là theo kế hoạch đó…- Kent nháy mắt cười nói…

- À…Kent à…uhm…uhm…cảm ông rất nhiều…- Quân cười nói…

- Hì…nếu muốn cảm ơn tui thì đừng quên những gì ông đã nói và đã hứa…tui đi đây…- nói đoạn Kent bước đi…

-

Tại phòng làm việc của bà Hà…

- Giám đốc…Á Hiên đã đến…- cô thư ký nói…

- Uhm…để con bé vào…

- Á Hiên?!...sao cô ấy lại đến tiềm bà vậy ạ??? – Hạo Nam thắc mắc hỏi…

- Hạo Nam…cháu lánh mặt vào trong 1 chút đi…bà có chuyện muốn nói với Á Hiên…- bà Hà nghiêm nghị nói…Hạo Nam chỉ lặng lẽ lánh vào trong…

-

- Á Hiên…em vào đi…- cô thư ký khẽ gọi nó vào…nó khẽ gật đầu bước vào phòng…bất ngờ từ xa…

- Á Hiên?!...tại sao Á Hiên lại đi vào phòng của bà Hà?? Ko có chuyện gì chứ?!...- Kent bất chợt thấy nó và chỉ đứng nhìn từ xa với vẻ mặt hoang mang đầy lo lắng….

-

- Cháu chào bác…- nó lễ phép nói…

- Uhm…ngồi đi cháu…cháu muốn uống gì…nước trái cây nha…- bà Hà cười nói…

- Dạ…không cần đâu ạ…- nó vừa nói vừa nhìn đồng hồ…

- Uhm…hôm nay bác gọi cháu đến đây là vì có 1 số chuyện ko hay đã xảy ra trong thời gian huấn luyện…- bà Hà điềm tĩnh nói…

20’ sau khi nói chuyện…nó bước ra với vẻ mặt như người mất hồn…không chỉ đơn giản là lo lắng…sự sợ hãi…buồn bã…dường như nó đang phải đấu tranh với lý trí để chọn giải pháp tốt nhất cho bản thân nó và quan trọng hơn chính là cho người nó yêu mến…nó lê những bước chân nặng nề đây mệt mỏi trên hành lang…

-

- Bà…tại sao bà lại làm như vậy??? bà biết rõ là Á Hiên…- THẾ CÒN CHÁU THÌ SAO??? – bà Hà nghiêm giọng nói…

- Cháu…cháu…ko sao cả…sao là sao chứ… – Nam cố lảng tránh câu hỏi…

- Không phải cháu cũng rất thích Á Hiên sao??? Bà ko nghĩ rằng cháu của bà lại dễ dàng bỏ cuộc như thế?!

- Cháu ko bỏ cuộc chỉ là cháu ko muốn giành giật thứ ko thuộc về mình thôi…- Nam cúi mặt tay siết chặt sợi dây chuyền nói với vẻ buồn bã…

- Cái gì là ko thuộc về mình…chưa bắt đầu thì ko thể biết đc kết quả…chỉ có người chiến thắng cuối cùng mới quyết định đc mọi chuyện…đây là cơ hội của cháu...- bà Hà nhìn Hạo Nam cười nói…

- …….Cháu hiểu rồi ạ…- nói đoạn Hạo Nam bước ra khỏi phòng…

-

- Á Hiên…anh nhất định sẽ ko bỏ cuộc cho đến phút cuối…- tay siết chặt sợi dây chuyền Nam bước đi cùng với lòng quyết tâm sẽ chinh phục nó…

-

Lúc này trên hành lang…

- Đi đâu rồi nhỉ gần đến giờ rồi…- Kent đi quanh tiềm kiếm nó…

- Sao điện thoại cũng ko bắt thế này??? Có chuyện gì xảy ra chăng?!...chắc là ko đâu…chắc tại mình nghĩ lung tung nhiều quá…- Kent cố gắng xua đi n~ điều xấu nhất có thể xảy ra…nhất là có thể xảy ra vào ngày hôm nay…

- Ơ….Á HIÊN…HIÊN…- Kent vui mừng khi bắt gặp nó đang đi lại từ xa…

- Phù…phù…Hiên đi đâu nãy giờ vậy??? làm Kent đi kiếm quá trời luôn…- Kent vừa thở vừa nói…

- À…uhm…Hiên đi vòng vòng khách sạn chơi thôi à…đi 1 hồi quên mất thời gian luôn…hihi... – nó ấp úng nói dối…

- À…vậy à…thôi…mình đi lẹ đi…gần 8h rồi…đi thôi…come on…- nói đoạn Kent kéo tay nó lôi đi…sự sợ hãi và lo lắng vẫn ko ngừng thấp thỏm trong lòng khi Kent biết đc nó đang nói dối…

-

Tại hội chợ…không khí bỗng nhiên trở nên nhộn nhịp hẳn…khắp nơi đều đc trang trí các loại đèn đủ màu sắc…đẹp hơn với nhiều loại dây trang trí…thêm vào đó là các bài hát Ballad và R&B của sân khấu ngoài trời…vang lên 1 cách du dương, trầm bổng…đôi khi lại sôi nổi…khuấy động cả không khí…

- Ủa…tại sao hôm nay chúng ta lại đến hội chợ chơi vậy??? ko có ai báo trước gì hết trơn vậy??? để Hiên còn rủ nhỏ Thảo nữa??? – nó nhìn Kent nói…

- Hì…nhìn ai đằng kia kìa…- nói đoạn Kent lấy tay chỉ về phía Thảo đang đứng vẫy tay với nó…

- Bà hay nhỉ…bỏ đi chơi ko nói với tui 1 tiếng nữa…- Hiên nói với giọng giận lẫy…

- Hihi…thôi bớt nóng đi mà…tại vì ở đây có 1 trò chơi rất là vui vì vậy trui phải chạy lại đây thật sớm mới lấy đc vé cho bà nè…- nói đoạn Thảo chìa ra cho nó tấm vé màu hồng…

- Cái gì đây??? "lucky?!"….cái này là cái gì vậy??? chơi làm sao??? Trúng thưởng hả??? có đc $ hông??? ủa??? mà cái tên "đầu heo" đâu rồi??? sao ko thấy mặt mũi gì hết trơn dạ??? – nó phấn khởi khi đc tham gia 1 trò chơi thú vị…và bất chợt phát hiện sự vắng mặt của Ấn Quân…

- À…thằng Quân hả??? nó…a…à…nó đi nhà về sinh rồi…hồi nãy ăn nhiều quá nên…chắc bị táo bón rồi…1 hồi nó sẽ quay lại…- Duy ngập ngừng, lúng túng nói…

-

- Chào mừng các bạn đã đến với trò chơi "Lucky" của ngày hôm nay…10 bạn nữ nào trên tay đang cầm tấm phiếu mang những con số may mắn thì xin hãy hướng lên sân khấu của ngày hôm nay…chúng tôi sẽ đọc lên con số may mắn đầu tiên của ngày hôm nay…cùng với món quà vô cùng đặc biệt…ĐẦU TIÊN LÀ SỐ…SỐ…SỐ…75…VÂNG THƯA QUÝ VỊ…75 LÀ CON SỐ MAY MẮN ĐẦU TIÊN…

- 75…ê…là của…của tui…hả??? – nó bối rối khi biết mình đc chọn…

- XIN MỜI BẠN NỮ CẦM TRONG TAY SỐ 75…MAU CHÓNG BƯỚC LÊN SÂN KHẤU…- giọng MC đầy hối thúc…

- Ôi trời ơi…nóng quá đi mất…hix…nhỏ củ tỏi này…mau lên đi chứ…hix…- Quân vừa thở vừa nghĩ…

- VẬY LÀ CHÚNG TA ĐÃ TÌM ĐC CHỦ NHÂN MAY MẮN ĐẦU TIÊN CỦA NGÀY HÔM NGÀY…CÔ ẤY ĐÃ MAY MẮN LỌT VÀO 3 NGƯỜI DUY NHẤT TRONG 10 TẤM VÉ QUÝ HIẾM CỦA CHƯƠNG TRÌNH…VẬY MAY MẮN CÓ TIẾP TỤC ĐẾN VỚI CÔ ẤY NỮA HAY KHÔNG??? TRONG TRÒ CHƠI "LUCKY"…ĐỂ BẮT ĐẦU…TRƯỚC TIÊN CHÚNG TA HÃY CÙNG NHAU TÌM HIỂU CÔ ẤY TRƯỚC NHÉ…

- Ôi trời ơi…còn giới thiệu nữa hả??? ông MC này hay thật đó…thằng Quân chắc nó gần chết ngộp trong đó rồi haha…- Duy cười thú vị…

- Wuê…lỡ như nhỏ Hiên chọn không đúng cái hộp thì phải làm sao đây??? – Thảo lo lắng hỏi…

- Đó mới 9 là điểm chốt của ngày hôm nay…nếu như cô ấy chọn sai thì đó cũng là định mệnh của cả 2…- Kent hướng mắt về sân khấu nghiêm mặt nói…

- Đến giờ rồi…đi thôi Kent…- nói đoạn Duy và Kent chen chút bước đi trong đám đông…

--------------------------------------

Hết rồi. Híc. Hãy tự nghĩ ra 1 cái kết đẹp cho bạn nhé.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết